Nguồn: Chữa Lành Gì Thế
Tôi sẽ kể cho các bạn câu chuyện li kì bậc nhất tôi từng biết, về 2 cô gái cùng quyết định sinh con với 1 người đàn ông.
1. Cô gái đầu tiên, tên là Trắng. Cô sống với mẹ mình, sau khi bố cô bỏ đi từ nhỏ. Cô gặp Đỏ, và yêu anh khi cả hai ở tuổi 25. Cái thai là kết quả của 1 tình yêu choáng váng.
Nhưng Trắng nhận ra Đỏ không muốn cưới mình, và chưa sẵn sàng làm cha. Cô cũng nhận ra mình không hề mảy may nghĩ đến việc b.ỏ đứa bé. Cô nói với Đỏ, rằng cô đủ khả năng nuôi bé 1 mình, còn anh có thể cấp dưỡng cho bé tuỳ mức anh muốn.
Cô trở thành mẹ đơn thân, giống mẹ cô. Thật trùng hợp.
2. Vài năm sau, Đỏ gặp và yêu Đen – cô gái thứ hai. Họ tính chuyện kết hôn sau một thời gian tìm hiểu. Đỏ thú thực về đứa con với Trắng.
Nhưng anh bất ngờ vì điều đó không làm Đen bất ngờ. Cô nói cô đã sớm biết, và sẵn lòng chấp nhận chuyện đã xảy ra. Miễn rằng sau này anh luôn đặt gia đình (với cô) làm ưu tiên trên hết. Họ cưới nhau, và 1 năm sau Đen sinh em bé.
Cô trở thành vợ của người chồng có con riêng – và lại trùng hợp – cũng giống mẹ cô.
Bố cô, 1 doanh nhân thành đạt, đã lén lút có 1 đứa con trai với người đàn bà khác. Chuyện vỡ lở, nhưng mẹ cô không li hôn. Bà còn giữ kín vụ việc để bảo vệ danh tiếng chồng. Dù dĩ nhiên, Đen biết.
Nhưng sự trùng hợp chưa dừng lại. Đứa con của Trắng là 1 bé trai. Còn con của Đen – bạn đoán được không – là 1 bé gái.
Bé gái ấy sau này sẽ lớn lên với nhận thức bố mình có 1 cậu con riêng.
Đúng như những gì mẹ bé đã gặp.
3. Có thể tất cả chỉ là trùng hợp.
Nhưng cũng có thể, khi sự trùng hợp xuất hiện QUÁ nhiều, chúng có logic riêng của chúng. Sự tái hiện các kịch bản đời bố mẹ ở đời con cái có thể gồm nhiều nguyên nhân, nhưng bao trùm nhất là cơ chế thích nghi với môi trường của não bộ.
Ví dụ đơn giản: nếu bạn đã lớn lên có cả bố mẹ, thì 1 cuộc sống gia đình không-có-bố sẽ rất khó hình dung. Có trải qua đâu mà biết.
Ngược lại, nếu bảo 1 cô bé sống cùng mẹ đơn thân thử hình dung ra 1 gia đình có-bố, hẳn cô sẽ lúng túng. Tưởng tượng ra cuộc sống không có đàn ông lại dễ hơn nhiều. Vì đó chính xác là môi trường cô đã dành cả đời lớn lên, đã thích nghi toàn bộ nhận thức của mình để nương theo mà sống.
Nên nếu phải đứng trước lựa chọn làm mẹ đơn thân, khả năng cô sẵn sàng chọn nó sẽ cao hơn người khác. Bởi cô có thể hình dung ra cuộc sống ấy, có thể mường tượng ra cách 1 đứa trẻ lớn lên thiếu vắng bố mình, trong khi với người khác đó là điều không tưởng. Nhận thức cô ĐÃ được chuẩn bị cho nó, dù cô muốn hay không.
Tương tự, nếu cô lớn lên trong gia đình mẹ chấp nhận việc bố có con riêng, tâm trí cô sẽ buộc phải quen với nó. Sẽ thấy cuộc sống đó “khả thi”, và có khả năng chọn nó cao hơn người khác, sau này.
Có bao nhiêu điều bạn chọn trong đời thực chất là trả giá cho những lựa chọn của bố mẹ?
4. Nhưng sau tất cả, tôi cần nhấn mạnh rằng bài viết này không hề mang tính quy kết hay phán xét ai. Mỗi lựa chọn của mỗi người đều xứng đáng được tôn trọng – Trắng, Đen, Đỏ, bạn, tôi, và cả bố mẹ chúng ta – rốt cuộc chỉ chính mình biết được ngọn nguồn cũng như đích đến của mỗi hành động đời mình.
Tôi cầu chúc cho mỗi người sẽ đều hạnh phúc.
Và chúc cho những đứa con sẽ tỉnh thức hơn trong mỗi lựa chọn của mình, để nhận ra đâu là mong muốn thật, đâu là những khuynh hướng được lập trình từ cuộc đời phụ huynh.
Và tự do. Tự do chọn giống – lẫn chọn khác bố mẹ mình.





