Chữa Lành Gì Thế: https://www.facebook.com/share/1B6CmpNtGW/
Anh và chị là 2 con người phi thường, đồng thời tầm thường nhất mà tôi từng gặp.
1. Anh đã không phải lo về tiền từ năm 30 tuổi. Cực kì xuất chúng. Do tính chất công việc, anh di chuyển giữa 2 thành phố thường xuyên. Ở mỗi nơi anh có 1 căn biệt thự.
Trong mỗi căn có 1 người phụ nữ.
Mỗi người không hề biết đến sự tồn tại của người kia.
Hẳn không dễ duy trì một kết cấu cuộc đời như vậy, nhưng anh vẫn kiểm soát tốt suốt mười mấy năm. Có lẽ không gì làm khó được anh, một người chứng kiến cả mẹ lẫn cha lìa trần từ niên thiếu, tự nuôi bản thân chiến thắng cuộc đời.
“Thật ra cũng mệt,” một lần anh nói. “Nhưng cả 2 gia đình đều quan trọng với anh”.
Nếu mệt sao anh chọn nó, tôi thắc mắc. Nhất là khi cuộc hôn nhân chính thức của anh không có vấn đề gì để phàn nàn.
“Anh cần cảm giác có người chào đón anh,” anh nói, và một lần hiếm hoi trông anh nhỏ nhoi bất định.
Vẻ bất định của cậu bé không cha không mẹ, bị cuộc đời bỏ rơi không chốn nương thân.
2. Chị có 1 giấc mơ đáng sợ, lặp lại nhiều lần. Trong mơ có lúc chị áo quần rách rưới, lúc không mảnh vải che thân. Một đám đông vây quanh chị. Họ trông ấm no tươm tất. Tủi nhục và sợ hãi, chị ôm lấy những đứa em mình gào khóc. Nhưng không ra âm thanh.
Chị hỏi tôi lí do giấc mơ vẫn xuất hiện, dù tuổi thơ nghèo khó của chị đã nằm lại quá xa. Chị đã là 1 trong những người giàu nhất thế hệ. Cũng không hề cuồng say kiếm thêm vật chất. Chị biết đủ, luôn ưu tiên chăm sóc bản thân lẫn người xung quanh.
Chị hỏi tôi lí do con gái chị trầm cảm và nghiện ngập.
Đứa con chị không để thiếu thốn thiệt thòi gì. Cho đi du học nơi có điều kiện tốt nhất, hưởng nền giáo dục cao cấp nhất. Cuộc đời thuở bé chị còn không dám ước ao.
“Nhưng đó có phải điều con chị muốn?” Tôi hỏi, và chị chực nói nhưng lại lặng câm.
Cái lặng câm của cô bé xác xơ, hoảng hốt che chắn cho gia đình mình.
3. Anh và chị giống nhau, đều là những người đã đạt được ước mơ tự do tài chính. Không ai nghi ngờ điều đó.
Trừ tôi.
Bởi theo tôi biết, tự do tài chính là trạng thái đủ tiền, tài sản cùng các khoản đầu tư để tự do sống cuộc đời mình muốn.
Dùng tiền phục vụ điều mình muốn.
Chứ không phải điều mình sợ.
Không phải dùng tiền giấu giếm nuôi những cuộc tình, những gia đình ở mỗi nơi mình đến. Để dỗ yên nỗi sợ bị bỏ rơi.
Không phải dùng tiền cung ứng những điều mình-nghĩ-con-cần, không cho con trải qua hoang mang thiếu thốn. Để dỗ yên nỗi sợ con phải chịu thiệt thòi bất mãn giống mình ngày xưa.
Có “tự do” nào trong việc răm rắp tuân theo những nỗi sợ?
Khi tâm trí bạn vẫn bị cầm tù bởi các mô thức tâm lý, vẫn sống trong dư chấn của các tổn thương. Tiền của bạn sẽ vĩnh viễn một – hoặc nhiều phần dùng để phục vụ chúng, thay vì bạn.
Và càng dồi dào tài chính, bạn chỉ càng phục vụ những mô thức/nỗi sợ ấy một cách thoải mái và dưới nhiều hình thức biến tướng hơn. Đày mình xuống những địa ngục sâu hơn.
Nô lệ nhiều tiền thì làm gì? Thì cống nạp càng nhiều cho chủ nô chứ gì nữa.
Nên hãy cứ đuổi theo tự do tài chính. Nhưng hãy nhớ, rằng cái “tự do” đó không mang lại bởi tiền. Tiền chỉ tặng khả năng thực thi cho những gì một tâm trí tự do mong muốn.
Một tâm trí không ngừng tự giải phóng – chữa lành.
Bằng không bạn chỉ thoát kiếp nô lệ part time của đồng tiền, để tập trung làm đày tớ full time cho những tật nguyền tâm lý mà thôi.




