Nguồn: TLHTP
Một người đàn ông mất đi đôi chân từ nhỏ vì tai nạn tàu hỏa, chăm chỉ làm việc, lớn lên lập gia đình thì đứa con mắc bệnh ung thư. Cả nhà chen chúc nhau trong căn phòng ẩm thấp, không công ăn việc làm, cái nghèo bủa vây không lối thoát.
Người phụ nữ đi giao sữa thuê, sớm hôm vất vả thì gặp tai nạn xe cộ, con trai và con dâu bà cũng từng qua đời vì tai nạn, bản thân bà còn phải cắt một phần gan để cứu chồng. Cuộc đời họ dường như chỉ toàn là những khúc quanh tăm tối.
Trên đời rất nhiều những câu chuyện thế này. Chúng ta thường xót xa cảm thán: “Tại sao ông trời lại bất công đến thế? Người ta đã khổ đến vậy rồi mà sao tai ương vẫn không buông tha?”
Thực ra, nếu nhìn kỹ dưới góc độ thực tế, mọi chuyện đều có nguyên do của nó. Tất cả mọi việc trên đời đều có nhân quả, mà là một vòng lặp hệ quả khó lòng dứt ra được.
Tại sao một người khổ mệnh, lại thường xui xẻo như vậy?
Hãy thử tưởng tượng: Một người sinh ra trong cảnh nghèo khó, nhà cửa dột nát thì làm gì có tiền để đi học? Không được học hành, lại sống trong môi trường thiếu thốn nên sức khỏe cũng yếu ớt. Khi lớn lên, vì vừa không có kiến thức để làm việc trí óc, vừa không có sức khỏe để làm việc chân tay, họ rơi vào bế tắc.
Đến khi tìm bạn đời, vì điều kiện bản thân quá kém, chỉ có thể tìm được những người cùng cảnh ngộ để kết hôn, có thể là người cũng nghèo, cũng tàn tật hoặc trí lực không tốt. Hai người yếu thế kết hợp với nhau, hy vọng nương tựa vào nhau, nhưng rồi đứa con sinh ra lại dễ gặp những biến chứng về sức khỏe hoặc bệnh bẩm sinh.
Thế là cái vòng quẩn quanh ấy cứ thế tiếp diễn: Nghèo dẫn đến không được học; Không được học dẫn đến không có việc làm; Không có việc, dẫn đến kết hôn với người cùng khổ; Sinh con ra lại tiếp tục gánh chịu cái nghèo và bệnh tật.
Sức người có hạn, mà những người có xuất phát điểm quá thấp thường không đủ thời gian và nguồn lực để xoay chuyển cái cục diện bế tắc này chỉ trong một đời.
Thậm chí, việc cố gắng sinh con đẻ cái trong hoàn cảnh “cực nghèo” đôi khi lại vô tình tạo ra một gánh nặng mới, khiến cả gia đình càng lún sâu vào vũng bùn.
Nỗ lực thôi đôi khi là chưa đủ, vì những người khổ mệnh này vốn dĩ đã nỗ lực hơn bất cứ ai để tồn tại, nhưng cái vòng lặp khắc nghiệt của cuộc đời vẫn cứ cuốn phăng họ đi.



