Đừng nói về yêu bản thân, khi ghét bản thân còn không làm được
Từ lúc trend chữa lành, đi đâu cũng gặp đồng bào bảo phải yêu bản thân. Nhưng hỏi yêu bản thân cụ thể là sao thì đồng bào đều ngọng.
Người duy nhất không ngọng là thầy tôi, khi dịu dàng đáp:
“Yêu bản thân là khi bạn có thể quan sát mình với lòng trắc ẩn, trong những lúc căm ghét chính mình.”
Nếu còn không tự ghét mình khi làm điều sai trái, yếu nhược, vô năng, tự hoại, thì tư cách gì đòi yêu bản thân? Đó chỉ là sự dung túng và tiếp tục cho phép mình trở thành rác rưởi.
“Yêu bản thân” vĩnh viễn chỉ là ảo mộng với những người chưa từng ghét bản thân.
Lí do nhiều người không cho phép mình ghét bản thân kể cả khi lầm lỗi, là sợ việc chấp nhận mình đã làm điều ghê tởm đồng nghĩa mình là người xấu, bỏ đi, không thể cứu chuộc.
Nhưng không, hành vi không dại diện con người, tác phẩm không định nghĩa tác giả. Bạn làm việc xấu, không có nghĩa bản chất bạn là người xấu. “Bản chất con người bạn” là thứ bạn chỉ có thể biết khi bạn chết – định nghĩa bằng tất cả cách bạn đã sống.
Nên hãy nhìn vào sự thật rằng mình đã làm điều tồi tệ, đã sống lỗi lầm. Hãy căm ghét khinh miệt mình như cách bạn – của thời điểm đó – xứng đáng phải chịu. Hãy nhìn sâu vào mình với không một lời bào chữa hay biện minh.
Nhưng hãy nhìn với lòng trắc ẩn.
Có thấy không.
Có thấy thương mình không?
Chính khoảnh khắc này, khi căm ghét khinh rẻ mình này. Có thấy mình đáng thương không?
Có thấy thương mình tả tơi xơ xác trong mối quan hệ độc hại, hoặc chạy theo người không đoái hoài mình không?
Có thấy thương linh hồn mình tật nguyền méo mó vì làm điều sai trái vô luân không?
Có thấy thương mình héo mòn tiều tuỵ vì bán sức cho công việc ngược đãi mình không?
Có thấy thương tâm trí mình ngày một chìm vào bóng tối, khi để những cơn nghiện – cờ bạc, tình dục, mạng xã hội ăn mòn tàn phá không?
Có thấy thương mình kẹt mãi nơi tồi tệ vì lười nhác, trì hoãn, yếu nhược, không bồi đắp rèn luyện không?
Có thấy thương mình thường trực sợ hãi, ám ảnh, lo âu vì che giấu dối gian không?
Có thấy thương mình, có thể nào lại đang bị căm ghét bởi chính mình không?
Và nếu có. Nếu có.
Nếu có.
Có muốn làm mình khác đi không?
Nếu câu trả lời là có, tôi biết, thì ngay khi đó trong bạn đã nở một đoá hoa yêu. Một tình yêu có thực, dành tặng và đến từ chỉ những ai có thể ôm lấy mình ngay trong tận cùng ghét bỏ.
