CLGT–
Lòng biết ơn ngớ ngẩn
1 trong các diễn ngôn phổ biến về chủ đề hàn gắn nỗi đau quá khứ, là thực hành biết ơn với mọi chuyện đã xảy ra trong đời, dẫu chúng đã gây cho ta thương tổn.
Biết ơn người cũ đã bỏ rơi ta, để ta học được cách tự yêu lấy mình. Biết ơn sự vắng bóng của mẹ cha từ thơ ấu, mà ta mới nên người tự lập.
Lòng biết ơn ấy sẽ giúp ta tìm được sự an yên với quá khứ, khi biết mỗi vết thương đều đã giúp ta có được ta đẹp đẽ hiện giờ.
Có cái nịt.
Nếu bạn chưa thấy sự ngáo đá của diễn ngôn trên, hãy thử đem nó nói với nạn nhân của những chấn thương khủng khiếp, như xâm hại tình d.ục. Hãy bảo họ tập thực hành biết ơn với chuyện đã xảy ra, cùng người đã gây ra.
Biết ơn tổn thương là điều man rợ và ngớ ngẩn nhất bạn có thể làm với chính mình.
Man rợ, vì khi biết ơn điều gì đó, thấy chúng có ích/có giá trị, tâm trí bạn sẽ 1 cách tự nhiên sẽ cho phép chúng, hoặc những thứ tương tự chúng tiếp tục bước vào đời mình.
Còn ngớ ngẩn, vì bạn đang mang ơn những điều hoàn-toàn-không-có-ý-nghĩa-gì và hoàn-toàn-không-muốn-giúp-gì cho bạn.
Hãy nhìn vào sự thật: cả cuộc sống này, cùng tất cả các sự kiện xảy ra trong nó, vốn không hề mang 1 ý nghĩa nào. Chúng trở nên có ý nghĩa là vì bạn gán ý nghĩa cho chúng. Chúng là bước ngoặt đời bạn, khiến bạn tốt lên, là vì bạn muốn thế, chứ không phải chúng muốn.
Hay bạn thật sự nghĩ những người đã bỏ rơi/ngược đãi/bạo hành bạn về tinh thần hoặc thể chất là vì họ muốn giúp bạn trưởng thành, muốn dạy bạn bài học?
Nếu cô thầy nhan nhản vậy thì trường Sư phạm cần mẹ gì tuyển sinh. Tất cả những điều họ đã làm, đều là vì họ, không phải vì bạn. Họ làm vì những mong muốn hoặc nỗi sợ của bản thân, chứ tuyệt nhiên không để gửi tới bạn thông điệp nào. Nếu bạn học được gì đó từ những điều đã xảy ra, thì tất cả là nhờ bạn, không phải họ.
Nên là đúng, hãy biết ơn, nhưng hãy dành lòng biết ơn cho đúng địa chỉ.
Hãy biết ơn chính mình.
Biết ơn vì sau tất cả những nỗi đau, mình vẫn ở đây. Vẫn sống. Không chút dễ dàng nào.
Biết ơn vì mình đã, bằng tất cả linh hồn này, rút ra từ nỗi đau những bài học, những động lực để nhất định trở thành con người tốt đẹp hơn. Đó chưa bao giờ là món quà, mà là lựa chọn.
Cho đến chết, mong cho chúng ta không ngơi chọn cảm tạ chính mình.
1 trong các diễn ngôn phổ biến về chủ đề hàn gắn nỗi đau quá khứ, là thực hành biết ơn với mọi chuyện đã xảy ra trong đời, dẫu chúng đã gây cho ta thương tổn.
Biết ơn người cũ đã bỏ rơi ta, để ta học được cách tự yêu lấy mình. Biết ơn sự vắng bóng của mẹ cha từ thơ ấu, mà ta mới nên người tự lập.
Lòng biết ơn ấy sẽ giúp ta tìm được sự an yên với quá khứ, khi biết mỗi vết thương đều đã giúp ta có được ta đẹp đẽ hiện giờ.
Có cái nịt.
Nếu bạn chưa thấy sự ngáo đá của diễn ngôn trên, hãy thử đem nó nói với nạn nhân của những chấn thương khủng khiếp, như xâm hại tình d.ục. Hãy bảo họ tập thực hành biết ơn với chuyện đã xảy ra, cùng người đã gây ra.
Biết ơn tổn thương là điều man rợ và ngớ ngẩn nhất bạn có thể làm với chính mình.
Man rợ, vì khi biết ơn điều gì đó, thấy chúng có ích/có giá trị, tâm trí bạn sẽ 1 cách tự nhiên sẽ cho phép chúng, hoặc những thứ tương tự chúng tiếp tục bước vào đời mình.
Còn ngớ ngẩn, vì bạn đang mang ơn những điều hoàn-toàn-không-có-ý-nghĩa-gì và hoàn-toàn-không-muốn-giúp-gì cho bạn.
Hãy nhìn vào sự thật: cả cuộc sống này, cùng tất cả các sự kiện xảy ra trong nó, vốn không hề mang 1 ý nghĩa nào. Chúng trở nên có ý nghĩa là vì bạn gán ý nghĩa cho chúng. Chúng là bước ngoặt đời bạn, khiến bạn tốt lên, là vì bạn muốn thế, chứ không phải chúng muốn.
Hay bạn thật sự nghĩ những người đã bỏ rơi/ngược đãi/bạo hành bạn về tinh thần hoặc thể chất là vì họ muốn giúp bạn trưởng thành, muốn dạy bạn bài học?
Nếu cô thầy nhan nhản vậy thì trường Sư phạm cần mẹ gì tuyển sinh. Tất cả những điều họ đã làm, đều là vì họ, không phải vì bạn. Họ làm vì những mong muốn hoặc nỗi sợ của bản thân, chứ tuyệt nhiên không để gửi tới bạn thông điệp nào. Nếu bạn học được gì đó từ những điều đã xảy ra, thì tất cả là nhờ bạn, không phải họ.
Nên là đúng, hãy biết ơn, nhưng hãy dành lòng biết ơn cho đúng địa chỉ.
Hãy biết ơn chính mình.
Biết ơn vì sau tất cả những nỗi đau, mình vẫn ở đây. Vẫn sống. Không chút dễ dàng nào.
Biết ơn vì mình đã, bằng tất cả linh hồn này, rút ra từ nỗi đau những bài học, những động lực để nhất định trở thành con người tốt đẹp hơn. Đó chưa bao giờ là món quà, mà là lựa chọn.
Cho đến chết, mong cho chúng ta không ngơi chọn cảm tạ chính mình.